Thứ Bảy, 10 tháng 1, 2009

Nhớ Tết quê




Chiều thứ bảy mình nhận được tin nhắn của một người bạn, rủ Tết này về LX ăn Tết.
Thực ra mình cũng 7 năm không ăn Tết ở quê rồi, từ khi ông già mình qua đời, qua giỗ đầu thì gia đình mình chỉ ăn Tết ở Sài Gòn. Nhớ quê lắm, nhớ không khí Tết ở quê lắm...

Hồi còn học phổ thông, những ngày cận Tết cứ chăm chăm chờ chợ hoa mở. Hồi đó chợ hoa Tết họp dọc bên công trường Trưng Nữ Vương, bày bán đủ loại: từ phổ thông như vạn thọ, mồng gà... đến các loại kiêu sa như hoa hồng, thược dược... Mỗi Tết là một lần tò tò đi theo các bác hỏi "hoa gì, quả gì...", do vậy biết được thêm Điệp Lào, cây Thanh Mai và thật thích thú khi lần đầu gặp quả Phật Thủ...

Hồi Má còn sống thì Tết mình không có gì phải lo, chỉ chờ mặc áo mới đi chơi Tết. Cũng chỉ là cái áo sơ mi trắng vừa may, mặc ăn Tết xong thì làm áo mặc đi học luôn (thời bao cấp mua theo tem phiếu mà) mà cứ nôn nao chờ. Tết sau khi cúng kiếng buổi trưa giao thừa là chăm chăm chờ xem chương trình TV Tết (chỉ là chương trình tăng cường 14h00 đến 16h00 thôi), chờ cùng cười với Luis de Funes hay Charlo... Có năm bị cúp điện cả ngày giao thừa, cả nhà nguồi quây quần nghe cải lương qua cái radio nhỏ xíu, căng mắt chờ đón giao thứa trong ánh đèn dầu leo lét...

Má mất đi thì ngày Tết mấy chị em mình xúm xít lo nấu nướng. Trước giao thừa là thức đổ bánh bông lan và bánh kẹp, ngày giao thừa là xúm xít làm các món mặn, không dám làm bánh tét vì mấy đứa con "quá" khéo tay. Ba mình thời còn sống rất kỹ tính trong việc cúng ông bà ngày cuối năm, làm thì thì làm thì ít nhất cũng phải đủ ba món một món xáo, một món canh và một món mặn. Nhớ hồi năm 1986, Tết đến khi mới vừa dọn xong nhà qua chổ ở mới (do bị giải tỏa), bên công ty của Ba và của chị Sáu chỉ chia được một số rau củ và mấy ký thịt heo, hai chị em lui cui nấu: thịt kho nước dừa thì ổn rồi, còn lại món xáo và món canh, món nào cũng có cà rốt, bông cải, bắp cải, nấm mèo... Dọn mâm cơn lên cúng, Ba tôi chỉ gượng cười thốt "Ông bà về ăn đố biết món nào món canh, món nào là món xào..."

Sau đó lên Đại học rồi đi làm, nhà cũng dần dần khá lên, Tết về ông già cứ chờ ăn những món mình nấu: cá lóc rút xương chiên xốt cà, gà tiềm bát bửu,... không phải là mình nấu ngon, mà đó là món mình dốc lòng nấu cúng ông bà... Do vậy thành quen nấu nướng...

Giờ đây ngồi thèm không khí Tết quê, nhớ lại thời kỳ khốn khó, đến Tết chờ ăn bánh phồng, bánh tét, bánh in ở bên vườn gởi qua biếu, thèm được lấy chiếc xe đạp củ đạp vòng vòng trong chiều 30 Tết, xem nhà người nấu bánh tét, thèm tiếng cải lương "Thái hậu Dương Vân Nga" qua tiếng rè rẹt của cái radio củ kỷ, thèm nghe tiếng đì đùng và mùi khói pháo hòa lẫn với hương nhang trầm trong bóng tối lung linh ánh đèn dầu...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét