Tôi là dân Long Xuyên, vợ tôi cũng là dân Long Xuyên. Hai vợ chồng cũng có ít có sớ thích chung nhưng về ăn vặt thì hai vợ chồng giống nhau như đúc.
Mấy ngày nay trời lành lạnh, làm cho mau đói và thèm ăn vặt kinh khủng. Đêm đêm hai vợ chồng cứ ngồi thi nhau kể các món ăn vặt của Long Xuyên, các món ấy không phải là đặc sắc hay cao sang gì nhưng hể nhắc đến là thèm...
Đầu tiên là phải kể đến Cơm tấm để ăn sáng. Thường thường đến Long Xuyên thì sẽ được đãi bằng cơm tấm Cây Điệp hay cơm tấm Hướng Dương, tất nhiên là ngon có tiếng, tuy nhiên tôi muốn giới thiệu thêm 2 địa chỉ nữa: nếu thích hương vị cơm tấm xưa của Long Xuyên thì ăn cơm tấm đêm ở nhà lồng chợ Mỹ Long, gần chợ cá cũ. Còn món đặc biệt là cơm tấm sáng ở ngã ba Hà Hoàng Hổ và Bùi Thị Xuân. Cơm tấm ở đây được bán trong một đĩa rất nhỏ (tôi phải ăn ít nhất 4 đĩa thì mới tạm ổn cho bữa sáng. Đặc biệt hơn nữa là tấm để nấu cơm thật nhỏ, đố tìm ở đâu được hạt tấm nhỏ hơn quê tôi, các con tôi ăn cứ ngạc nhiên mãi, chúng gần như chỉ cần nuốt thôi chứ không cần nhai nữa. Cái đặc biệt của cơm tấm bì Long Xuyên là bì thường được trộn với xá xíu hoặc thịt nướng xắt mỏng và được ăn chung với trứng kho xắt mỏng. Cái ngọt của thịt, béo của lòng đỏ trứng, giòn của lòng trắng trứng, sần sật của bì... cộng với mùi thơm của mỡ hành, cay nồng của ớt... Ực ... không tả được nữa.
Ăn điểm tâm sáng xong thì bắt đầu đi chợ. Trước tiên ra đường Nguyễn Huệ, góc Bình Minh để uống cà phê và ăn xôi sáng. Bà bán xôi ở Bình Minh nổi tiếng cũng mấy chục năm nay, bán xôi nếp than, xôi lá cẩm, xôi lá dứa ăn với dừa nạo, còn loại xôi vò đặc biệt của Bình Minh: nếp nấu trộn đường ngọt làm xôi, còn đập xanh nấu chín, đánh nhuyễn chỉ phết lên trên mặt xôi chứ không trộn lẫn như xôi vò thường thấy. Uống ly cafe đen, ăn 1 gói xôi là ngất ngây cả buổi sáng. Hiện nay xôi Bình Minh nghe nói có bán thêm vào ban đêm, nhưng ban đêm thì ăn xôi chổ khác độc hơn.
Ăn điểm tâm sáng xong thì bắt đầu đi chợ. Trước tiên ra đường Nguyễn Huệ, góc Bình Minh để uống cà phê và ăn xôi sáng. Bà bán xôi ở Bình Minh nổi tiếng cũng mấy chục năm nay, bán xôi nếp than, xôi lá cẩm, xôi lá dứa ăn với dừa nạo, còn loại xôi vò đặc biệt của Bình Minh: nếp nấu trộn đường ngọt làm xôi, còn đập xanh nấu chín, đánh nhuyễn chỉ phết lên trên mặt xôi chứ không trộn lẫn như xôi vò thường thấy. Uống ly cafe đen, ăn 1 gói xôi là ngất ngây cả buổi sáng. Hiện nay xôi Bình Minh nghe nói có bán thêm vào ban đêm, nhưng ban đêm thì ăn xôi chổ khác độc hơn.
Nếu còn chưa no, mời bạn ăn một món đặc sản nổi tiếng của Long Xuyên: Bánh mì Thanh Lan ở hông bên kia của tiệm cafe, trên đường xuống bắc An Hòa cũ. Xe bánh mì này do gia đình của một người bạn học thời trung học của tôi buôn bán gia truyền từ ba bốn chục năm có. Trước kia chỉ chuyên bán bánh mì patê: patê gan, chả lụa, da bao (dưới tôi cũng gọi là patê) được dồn vào bụng của một ổ bánh mì cóc với lượng chả gần bằng lượng bánh mì. Ở Long Xuyên chả lụa và thịt nguội được cắt nan hoa trên khoanh tròn, nên mỗi miếng gần như tam giác, to bắng ngón tay út, xếp ken chặt bên trong ổ bánh mì- khác với cách cắt lát mỏng ở SG - lần đầu lên SG thấy các miếng chả kẹp trong ổ bánh mì cứ sợ hắt hơi bay mất. Ở bánh mì đầy chả ấy được thêm vài cọng dưa chua làm từ củ cải trắng, vài cọng ớt, rắt một lớp muối tiêu... đủ giết chết cãm giác của bạn rồi đó. Nhà tôi khi có bà con từ Long Xuyên lên là nài nỉ mua giúp chục ổ bánh mì và mấy đòn chả lụa Thanh Lan - dù nơi tôi đang ở cũng làm giò lụa nổi tiếng cho SG. Sau này Thnah Lan làm thêm bánh mì gà nhưng tôi không thích bắng bánh mì patê, tuy nhiên gần đây họ nêm chả lụa quá ngọt và để tiêu quá nhiều nên chả lụa giảm phần hấp dẫn và bắt đầu có mùi vị khác, không giống như hồi xưa rồi...
Nếu không thích các món ăn sáng khộ khan trên thì mời vào chợ Đông An để ăn cháo lòng. Khu Đông An xưa là lò mổ heo, vì vậy sáng sớm cháo lòng rất nhiều và đặc biệt ngon. Quê tôi trước đây không thấy ăn cháo lòng với quẩy mà chỉ ăn với bún.Cọng bún trắng trong tô cháo lòng sóng sánh nâu, chanh chua, ớt cay, mước mắm mặn, tiêu thơm... cứ gọi là hết mấy tô như chơi. Tiếc là giờ chợ Đông An đã dỡ, khu lò mổ đã dẹp, thêm nữa bây giờ lại có thêm quẩy, cháo lòng của Long Xuyên không còn nét độc đáo riêng nữa rồi.
Đến xế chiều, phải vòng qua bờ hồ Nguyễn Du ăn bún cá thôi! Trước đây ở nhà của thầy Thìn cạnh trường Khuyến học cũ, đối diện với hồ bơi Long Xuyên mở quán bún cá đầu tiên, rồi thêm một quán, một quán... rồi thành cả dãy đường Nguyện Du đoạn từ Nguyễn Thái Học đến Lý Thường Kiệt bán đầy bún cá. Ăn bún cá ở khu này thì chất lượng na ná nhau (thua tui nấu
) , chỉ ăn đỡ ghiền và đỡ đói thôi. Được cái là các quán đều cho chọn lựa ăn với muối ớt hay nước mắm, thành ra ăn cũng đỡ thèm lắm...
Chiều về thì quay trở lại góc Bình Minh để ăn bánh tằm bì. Bánh tằm bì Long Xuyên giờ kém hơn xưa nhưng cũng còn đặc biệt lắm: các lọn bánh tằm như cái lò xo bằng bột hấp chín, được tách ra thành dây dài, thêm dưa leo xắt nhuyễn, rau thơm, một chút bì, mấy viên xíu mại bằng đầu ngón tay cái, chan thêm nước mắm và nước cốt dừa thắng sệt nêm ngòn ngọt... Uầy... xong bữa chiều rồi đó.
Đi lòng vòng khoảng 8h tối thì ghé khu Tân Đô cũ (nay là khu tòa nhà Prudential) để ăn cháo đêm. Có cháo trắng, cháo đậu xanh hay đậu đỏ nước cốt dừa, ăn với cá cơm hay cá thiểu kho khô, dưa mắm hoặc quả trứng vịt muối... thì thật là ấm lòng trong đêm lạnh như giờ này...
Ăn tối xong thì quay về quán xôi ở góc chợ vải cũ, gần các tiệm bán cà phê và trà, tôi không nhớ là Trần Văn Kế hay Trần Văn Thời gì đó để mua về nhà ăn khuya. Đây là món ruột của ông già tôi hồi xưa, chỉ là xôi lá dứa, lá cẩm hoặc nếp than với dừa nạo nhưng đặc biệt là không gói trong bánh phồng như các hàng xôi khác, hàng này lại gói trong bánh kẹp tổ ong có hình 3 quả tim ghép lại. Vào mùa sầu riêng thì xôi được phủ thêm một ít sầu riêng tươi, mùi sầu riêng hòa lẫn với vị béo của dừa, bùi của đậu, ngọt của đường, mằn mặn của muối đậu... Nhắc đến thì nó lại thành "sầu chung" của hai vợ chồng tôi...
Ấy, đi một vòng cả ngày cũng chỉ mới "ăn" có mấy món... Thôi thì kể ra cho đỡ thèm... hay còn thòm thèm hơn ta?...
Ăn tối xong thì quay về quán xôi ở góc chợ vải cũ, gần các tiệm bán cà phê và trà, tôi không nhớ là Trần Văn Kế hay Trần Văn Thời gì đó để mua về nhà ăn khuya. Đây là món ruột của ông già tôi hồi xưa, chỉ là xôi lá dứa, lá cẩm hoặc nếp than với dừa nạo nhưng đặc biệt là không gói trong bánh phồng như các hàng xôi khác, hàng này lại gói trong bánh kẹp tổ ong có hình 3 quả tim ghép lại. Vào mùa sầu riêng thì xôi được phủ thêm một ít sầu riêng tươi, mùi sầu riêng hòa lẫn với vị béo của dừa, bùi của đậu, ngọt của đường, mằn mặn của muối đậu... Nhắc đến thì nó lại thành "sầu chung" của hai vợ chồng tôi...
Ấy, đi một vòng cả ngày cũng chỉ mới "ăn" có mấy món... Thôi thì kể ra cho đỡ thèm... hay còn thòm thèm hơn ta?...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét